Thư ngỏ gởi Quốc hội khóa XIV



Một lần nữa nhà giáo Ngọc Anh lại trăn trở với những điều tâm huyết về các vấn đề nổi cộm của đất nước, lần này là bức tâm thư ông gởi tới Quốc hội khóa XIV. Mong rằng các vị đại biểu của dân sẽ lắng nghe và có những động thái tích cực hơn, để tâm huyết của ông cũng như rất nhiều người dân khác không bị uổng phí!



Ông Ngọc Anh - ba tôi là một nhà giáo, tuy đã nghỉ hưu nhưng vẫn rất nặng lòng với đất nước và con người. Tôi rất hiểu và trân trọng những bức xúc và ý tưởng của ông về những vấn đề xã hội đang khiến người dân Việt hết sức quan tâm. Mời các bạn cùng đọc bài viết mới nhất của ông:

NHỮNG LỜI TÂM HUYẾT

Tôi lớn lên ở một vùng ngoại ô Hà Nội, thấm đẫm nền văn học Nga Xô viết với sách gối đầu giường là “Thép đã tôi thế đấy”, là “Ruồi trâu” - những cuốn sách kinh điển về lý tưởng của tuổi trẻ ngày đó...

Những đặc tính cơ bản của đạo Phật

Tôi đã đọc và rất tâm đắc với bài viết của tác giả Ngọc Anh. Những nghiên cứu và đúc kết của ông rất sâu sắc mà gần gũi, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về triết lý của đạo Phật, và từ đó có thể định hướng tốt hơn trong cuộc sống. Nhân mùa Phật Đản, mời các bạn cùng đọc bài viết này:
Năm 1930, Albert Einstein - nhà vật lý thiên tài từng được chọn đại diện cho loài người trong thế kỷ 20 đã nhận xét: “Tôn giáo tương lai sẽ là một tôn giáo vũ trụ. Tôn giáo này sẽ vượt trên một Thượng Đế được nhân cách hóa, không còn có những giáo lý hay thần học. Một tôn giáo vừa cho Thiên nhiên vừa cho Tâm linh con người, dựa trên sự chiêm nghiệm mọi sự thể trong thiên nhiên trong tâm linh, hài hòa hợp nhất. Phật giáo đạt đến điều nói trên. Nếu có một tôn giáo nào thích nghi được với nhu cầu hiện đại của Khoa học thì tôn giáo đó phải là Phật giáo”. Khi viết bài này, tôi muốn đề cập tới những đặc tính tạo nên sức hấp dẫn của Phật giáo và qua lăng kính một người "ngoại đạo" để có được những nhận xét khách quan.

Hai bài thơ, một tấm lòng


Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi
Bốn câu đầu đã khiến tôi chết lặng. Quả là nghịch lý ở một đất nước đã có bề dày lịch sử, văn hóa. Không chỉ là những bất công gây thiệt thòi cho cá nhân hay tập thể, mà còn nhiều vấn đề lớn về kinh tế, văn hóa xã hội; Đặc biệt là khi có kẻ ỷ mạnh không ngừng ức hiếp, lấn chiếm, đe dọa an ninh đất nước khiến người dân vô cùng bức xúc. Với tựa đề Đất nước mình ngộ quá phải không anh, bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam được quan tâm và chia sẻ rất nhiều trên facebook. Rồi tựa như lưỡi dao cứa vào tâm can, mỗi câu thơ tiếp theo là những nỗi niềm nhức nhối:

Ấn tượng ANZAC DAY


Ngày 25/4 là một kỷ niệm rất đẹp và đáng nhớ: Lần đầu tiên tôi được chứng kiến và hòa mình vào dòng chảy nhộn nhịp của Anzac Day - một trong những lễ hội lớn ở Australia. Bắt nguồn từ ý nghĩa kỷ niệm cuộc chiến đầu tiên của những người lính Australia và New Zealand ở Gallipoli (Thổ Nhĩ Kỳ) trong chiến tranh thế giới thứ nhất, nên ngày này còn được gọi một cách giản dị là “ngày kỷ niệm binh đoàn”. Khắp nước Australia đều tổ chức tưởng niệm, diễu hành để tưởng nhớ những người đã hy sinh và có công trong chiến tranh. Và Melbourne cũng vậy. Không khí lễ hội tưng bừng, không chỉ với các cựu chiến binh và hậu duệ của họ, các quân nhân tại ngũ mà với mọi người dân.

Sự khích lệ ở đâu?

Đã hơn nửa năm nay tôi không viết gì lên blog. Biết bao kỷ niệm muốn chia sẻ nhưng lại tạm thôi bởi mong muốn bài viết thực sự ý nghĩa hơn.... Nêu ý kiến đúng là việc khó, bởi lý luận chỉ đúng khi con người ta thực sự biết lắng nghe, nghiên cứu kỹ lưỡng, trải nghiệm cụ thể, liên tục mở lòng ra để đón nhận, so sánh, suy luận, trân trọng mọi thứ trước khi đưa ra. Nêu ý kiến được, cũng cần hiểu cách để áp dụng chúng. Việc này lại là thử thách gian nan, bởi nó phải xuất phát từ cái tâm và cái tầm của mỗi người. Vì vậy, đòi hỏi ta phải luôn cẩn trọng trong từng việc nhỏ và không ngừng hoàn thiện....

Du thuyền trên sông Older



Dòng sông Older như dải lụa uốn lượn quanh trung tâm thành phố Berlin, thủ đô nước Đức rồi chảy ra vịnh Baltic, tạo nên cảnh quan rất đẹp.

Du thuyền lớn trên sông

Sau cơn bệnh

Thật tự hào, tôi bước ra hành lang cùng vài người bạn sau buổi bảo vệ luận văn thạc sĩ, thấy nhiều người nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ. Rất nhiều sinh viên Việt Nam đã kịp biết tin và tìm đến ngay sau khi trưởng khoa Đào tạo sau đại học công bố kết quả bảo vệ và khen tặng tôi là “sinh viên tiêu biểu, nhiều năm mới có một người”. Các giáo sư tiến sĩ nổi tiếng trong hội đồng bảo vệ như bà Barbara (Ba Lan), ông Ruud Heijbloom, và ông Hennie van de Coevering (Hà Lan) đều chúc tôi sẽ phát triển, tiếp tục nghiên cứu để trở thành một tiến sĩ giỏi trong tương lai. Cảm giác vui mừng thực khó tả khiến tôi lâng lâng. Và khi đó, trong đầu óc non trẻ, tôi nghĩ mình đã sẵn sàng để thực hiện bất kỳ ước mơ hay vượt qua bất kỳ thử thách khó khăn nào.

Quản trị nguồn nhân lực

Quản trị có thể hiểu đơn giản là đặt ra mục tiêu và điều khiển người khác hoàn thành mục tiêu đó. Định nghĩa rất ngắn, nhưng để thực hiện tốt lại hết sức phức tạp. Để đặt được mục tiêu chuẩn xác, rõ ràng, thực tiễn…cho tới tuyển dụng, phân công, cơ cấu, đào tạo, gìn giữ con người… đòi hỏi nhà quản trị phải có kinh nghiệm, sâu sát và có nghệ thuật riêng. Tất cả những điều đó xét đến cùng đều nhắm vào con người, từ con người mà ra, do con người thực hiện. Vì vậy quản trị nguồn nhân lực hết sức quan trọng, giúp nhà quản trị tăng cường hiệu quả lao động, triển khai các chính sách, hướng tới đạt mục tiêu của cả tổ chức lẫn cá nhân.